-
《杜拉拉》观后感:美丽源自爱拼 - [个人日记]
其实19号晚上就看了,当时兴奋个半死,blogbus硬是系统出了问题,没让我解个飙。
我就倒叙一下哈,那晚结束后,和一帮哥们儿姐们儿去后门堵姚晨,愣是没给我等到,结果我和狗哥两人分别被电视台采访了一下,讲了一堆客套话。
没等到大姚姚,确实失落,有个叫棒棒糖的姐们儿牛逼的要死,连配乐的乐队都要追,估计灯光师傅来了她也追。
这出话剧我本来期望就很高,结果比我想的还好。
杜拉拉,一位草根出身的外企白领,有着七十年代生人“职业的一代”的标本式特点,做着一份不高不低的人事行政经理的工作,拿着一份不高不低的薪水,经历着职场的跌宕起伏。
就是《杜拉拉升职记》中的主人公杜拉拉,和大多七十年代人相似,她并不具有“纯种”的外企血统。她不是欧美500强的管理培训生,起初似乎也没有明确的职场生涯规划。但在经历过乡镇企业的老板骚扰和港台企业“非人性化的苛刻”之后,杜拉拉终于在欧美500强企业找到了栖身之地。经过自己的不断努力、争取,甚至是钻营之后,杜拉拉终于做到了HR经理的位置上。但经理的位置也只能让杜拉拉享受片刻成功的欢娱,这个位置亦是更多职场倾轧和复杂人事斗争的开始。
剧中很多情节都是亮点,先挑幽默的说,我觉得这部话剧屌了2个最大的点分别是:一,台商。二,韩企。杜拉拉在台湾商人的私营公司里,遭到搞笑的性骚扰。她的朋友Helen在应聘的时候看到LG便兴奋的脱口而出一句:哎?老公!…这些小细节其实充满了反讽,当然你可以不把它想成是刻意的讽刺,就好比春晚蔡明和郭达的那个小品,很多人说是贬低了广东人,这玩意儿其实不好说,说的太明既没必要又伤和气。但是确实效果很足。
但是杜拉拉最让我欣赏的是它其中散发出的现实味道,包括教人一些商场的技巧。如何应对职场性骚扰,如何和老板谈工资问题,如何去回答应聘问题,如何在残酷中仍然接受挑战,等等。
其实印象最深的是杜拉拉在工作中的一个表现,在HR的管理概念中,有一个叫SOP,就是标准作业程序,很多人都知道,实质上有外企职业背景的人,那些职业素养的提高,大多还只是遵照SOP(标准作业程序)的规范化,但这很大程度并不是真正的工作能力。SOP在大多数情况下是让你学会如何在一个公司做一个工作人,并不见得是让你学会解决问题的技术。就如同很多人都有的同感,杜拉拉其实是一代外企人的缩影,他们的所有职业化训练皆源自第一家外企。虽然我始终怀疑,从民企到台企再到外企,杜拉拉的能力有没有真正提升。尽管表面上,杜拉拉能把活都搞定,功课也做得很漂亮,并且还学会了一些汇报技巧和招聘技巧。但是,事实上,杜拉拉或多或少有投机的天份,她的升职,很大程度上也正是因为她并没有傻到完全遵照SOP办事,而是打通了高层的关系。外企的职场成功人士,往往都具有那些挑战旧有程序的天份,其实这也并不违反大多数公司的文化。一板一眼地按照程序办事,并不会让你升职,程序的缝隙地带,正是让杜拉拉充分施展投机天份的所在。
而让我有所思考的是,杜拉拉这种充分展现自己的职场概念在外企里可以如鱼得水,但是在国企呢?未必吧。
剧中的典型的欧美500强企业的文化价值观是非常震撼的,老外的思考方式的确和中国人不一样,“我不撒谎,我相信你也不撒谎,假如你撒谎,只要被我发现一次,你就是个不值得信赖的人”不诚信的人没有第二次机会。外企中的一句经典句式:you deserve it.不论是"名至实归"还是"罪有应得""活该"都算是"你应得的"。
当然剧中也有些不妥的地方,确实,杜拉拉个性好强,懂得维护自己,但是在真正的职场上,特别是一个HR的工作人员,我觉得更应该体现和同事的互动,不论在国企还是外企,人总是自私的动物,我在北师大旁听《six thinking hats》的时候,那位中兴集团的企业培训师就告诉我们:这个世界上是没有客观的东西,所有的客观就是主观+主观+主观……,人是不可能脱离本位思考的,所以,在中国,口才好的人大把,溜须拍马是传统,同事关系是非常难搞的,面对金钱,地位,人的妒忌,猜疑往往很容易被激发出来。
而最后杜拉拉放弃HR总监的职位我觉得这个是一大败笔,因为她开除两名员工而自责,起码我认为,第一她的手段没有一点不道德,更没有不合法。两名员工不说是否侵害她的利益,在工作程序上,一个诡思,一个白痴,有200%的理由开除。第二,因为一个自己有感情的男人的一番说教而放弃职位,就更搞笑了,如果一个女人真的能拼到将HR总监即将收入囊中的地步,那种说教对她来说是毫无意义的,或者说是刀枪不入的。那种感性思维是完全不适用于HR总监的职位。
总之这部话剧是不错的,希望中国以后能多出这样题材的话剧。
现在就等着孟京辉《两只狗的生活意见》了。
-
这几天,值得庆幸的是英文突飞猛进,因为我也疯狂英语了。
跟小希聊天全用英文,搞的他最后“fucking the English”了……
可惜最近太用功,嘴巴溃疡了,很小。
贴个易可贴吧。
我觉得我脸上最好看的是嘴巴,哈哈,小小的自恋一下。
励泽的学习环境很好,空调呼呼的吹,就是上厕所要下楼……
贴图。




-
大家来猜谜 - [前室友玢玢的超吐血大作]
原先,MOMO老公和我老公关系超好,家庭生活十分幸福,但MOMO老公为了追求更高的人生理想,放弃了家庭,放弃了我老公,远走他乡。我老公很伤心,十分想念MOMO老公,但这时丁丁老公的出现慰藉了我老公的心伤,让我老公逐渐忘却了MOMO老公。但好景不长,不久小寒老公出现,让我老公重新燃起了对爱情的渴望,我老公逐渐疏远丁丁老公,并和小寒老公的感情日益深厚,两人甚至经常在丁丁老公面前大秀恩爱。2年过去了,丁丁老公再也忍受不了我老公的所作所为,决定和我老公分道扬镳。虽然我老公和小寒老公依然什么恩爱,但MOMO老公和丁丁老公却难缓心伤,但愿丁丁老公能够不要放弃家庭。我们也永远怀念MOMO老公。
请问,我们聊的四个老公分别是谁?
提示:源于一只球队,是哪支球队呢?
-
人一旦有了目标,仿佛干什么事情都有了着落,有了信心。
拼人力资源管理师的路确实很辛苦,但是很充实。
和中大学子在一起,上课,切磋,优秀的团队感,智囊团的味道十足,高速的效率,出案的质量,这才让我设身处地的感受到了忙碌的快感。
加油,我的未来,人力资源那本书本来就很烂了,现在我翻的更烂了……
留影一下,加油!奋斗!!
皮肤完全养好,信心百倍!!
烂书一本,但是有用!
已经翻成这样了,凑合啦! -
一个把我吓死的女声:琼英卓玛 - [我爱听的歌]
哲学论文有嫂子搞了,我安了半个心。
我特想家,这次特别特别无助。
我开始人生起跑了,我觉得特别难,特别痛苦。
我在玩命,我在放弃一些东西。
在这个境地里,非常幸运的是,高崎给了我一首歌,能安慰我一下。
阿·琼英·卓玛,71年生于尼泊尔的难民营,藏族,进入一座位于喜玛拉雅山下,名叫Nagi的藏式佛教尼姑庵内修行。之后,她有幸师从禅师Tulku Urgyen Rinpoche学习参禅、咏唱、典礼与仪式等禅宗教仪,并很快成为出色的唱咏者。自此,她一直服待老师直到他于1996年圆寂。而Tulku Urgyen Rinpoche喇嘛宽容博大的利他之心和处世态度也深深影响到Ani Choying Drolma。
后来她有感当地妇女接受的教育过于落后并且不被重视,于是她成立了Nuns Welfare Foundation of Nepal( 尼泊尔尼姑福利基金会 ),并在2000年开办了Arya Tara School,教授11-20岁刚开始修行的尼姑们诸如藏文、英文、数学、自然科学、艺术以及禅宗等课程。
她的知名度在欧洲和佛教国家很高,如尼泊尔、印度、日本等国,在西藏也可说是家喻户晓。
阿·琼英·卓玛是个充满善心智慧的女尼姑,自己在尼泊尔办了一所学校,她的唱片版税和演唱收入,全部用于办学。用自己发行专辑得到的资金在尼泊尔开办阿尼度母学校专收女尼教育其获得更多修行高层次佛法的机会。完成她上师和她的夙愿。她的声音非常甜美,歌曲的韵律带有一丝浓浓的印巴风味,和我们听到的西藏歌曲有着巨大的差别,比如李娜和才旦卓玛,歌曲很高亢,而Ani Choying Dolma的歌曲,几乎没有一点高音,据介绍,所有的歌曲都是和佛教有关,歌曲是那么的干净,动听,不带有一点尘世间的浮躁和喧闹,实在是陶冶心灵,带来心理平静的最佳音乐。
阿·琼英·卓玛唱歌的时候低音饱满实在,基本上在唱颂经文的时候可以使得共鸣更好的释放,有的时候感觉一个专业声乐歌手在歌唱一般,不过她没有象央金拉毛那样的泛音高音出现,也许是本身修行者的缘故吧。在低音的处理中,她可以自由的做一些修饰转音,当然这是藏地歌曲里常有的民谣旋律。做为ECM公司混音、录音、吉他大师Steve Tibbetts,他在与琼英卓玛合作的时候尽可能的把佛性、佛法以一种具象的方式呈现在录音作品里,能使的听者感受到当琼英卓玛演唱时接近佛。
1993年,美国吉他手Steve Tibbetts偶然拜访了一个位于Pharping的寺院,当时Nagi的一些女尼正在这儿学习,有天当她们在神殿做功课时,Steve被这神秘平和的歌声所吸引。这些流传了数百年的宗教歌曲丝毫未受外界影响,仍保持着最初的原始形态,平稳的曲调里透露着某种终极的纯净、详和的灵性光华。他极想把这歌声录下来,但由于当时他并未准备好录音设备,所以次年他带上自己设备亲赴偏远的Nagi寺院做正式的录音。回到家后,他再加入自己的一些演奏,于是就有了这张令人惊异的专辑。
她的声音,平静的穿过人世间的喜怒哀乐,平静的,也是慈悲的。像母亲的呼唤。
这呼唤,不是声音的呼唤,是心里的呼唤。
这张专辑会让听者震惊。震惊于这张唱片里的声音来自一个27的她。她——Ani Choying Drolma,来自尼泊尔,是一个比丘尼。
-

To look life in the face, always, to look life in the face and to know it for what it is. At last to know it, to love it for what it is,and then, to put it away.——Virginia Woolf
OS:有谁懂越南语的告诉我“相依为命”这个意思怎么表达?
Sau khi phim bắt đầu trong 10 phút, tôi có doubted cho dù họ có thể đọc được phim. Sự xuất hiện của lần lượt của ba phụ nữ, và liên tục cắt ống kính chuyển đổi, và trước khi đọc các nội dung của ambiguous hồ sơ, trong đó cho biết rằng điều này có vẻ không phải là một câu chuyện đơn giản hoặc ba. Tuy nhiên, trong một nửa thời gian để xem phim, tôi bắt đầu khóc. Và cuối cùng cho đến khi kết thúc của bộ phim. Trực tuyến, tôi thấy rất nhiều người nói rằng, đây là một phim về phụ nữ. Nó cũng được lưu ý rằng homosexual chủ đề, hoặc đơn giản là đã không hiểu rằng, do đó, tôi muốn xem những thứ tôi viết nó xuống. Cũng tính là một giải thích của nó. Một phụ nữ với một phụ nữ, trong khi họ là hoàn toàn không liên quan đến đọc sách.
Điều này là thực sự phức tạp không phải là một bộ phim, chỉ vì những phức tạp của ba intertwined câu chuyện chỉ có vẻ quá đơn giản. Một ngày ba phụ nữ. Một ngày rất bình thường, dường như đã được một cuốn sách "Bà Dalloway" của các liên kết. Bởi vì họ là như vậy khác nhau, do đó, một số các liên kết này có vẻ barely, Virginia Woolf - một thiên, tinh thần của các Brink của một sự sụp đổ của phụ nữ. Laura - một homemaker, một phụ nữ có năng khiếu người thay đổi. Và Clarissa - một biên tập viên, một phụ nữ phải chờ đợi cho một thiên tư. Họ sống trong thời gian khác nhau, với gia đình khác nhau, nhưng nó thực sự là như nhau, tôi có phải thực sự nghĩ rằng đây là điều duy nhất chúng không phải là ngay cả với nhau. Tức là, trái tim của họ vẫn đang sống trong giấc mơ, cũng như khuôn mặt của các vulgar của cuộc sống của họ.
Đây cũng là vulgar cuộc sống rất nhiều người trong chúng ta đã đối mặt với nó như một lồng, trapped trong giấc mơ của chúng tôi, hãy cho chúng tôi có thể không được asphyxia thoát. Đối với Virginia Woolf, Lồng này là bình tĩnh trong serenity QI Mond cuộc sống. Cô lại một lần nữa để tránh tâm thần tấn công, chồng, Leonard đã em nhỏ thị trấn này, mua cho cô ấy in ấn báo chí, cô bắt đầu lên các nhà xuất bản. Tuy nhiên, tất cả các nỗ lực để không cho phép của mình để đưa các loại mong muốn của mình "bình thường" cuộc sống. Bởi vì cô ấy là Virginia Woolf, mà cuối cùng sẽ doomed của mình để khám phá ý nghĩa thật sự của đời sống và sinh hoạt. Sẽ không được thoải mái để thưởng thức hương vị của một Chủ Nhật và cỏ của một con người của phụ nữ. Mặc dù con đường này là đầy gai và nguy hiểm, hay ngay cả mọi người có thể bị điên. Nhưng đây là cái gì cô ấy có thể không cho lên. Cô lý cũ của cô chị em có thể thưởng thức thế gian hạnh phúc. Sau khi đấu thầu Farewell với thời điểm của hôn với cô ấy yêu cầu chị em khó khăn "Bạn có nghĩ rằng một ngày tôi có thể thoát khỏi nó?" It's thoát, có thể giới thiệu cho madness, có thể đề cập đến số phận của mình. Nhưng cô không thể thoát. Hoặc cuối ngày khi thời gian. Cô đã tạo ra một sự lựa chọn cuối cùng.
Quay trở lại London và trở về ồn turbulence của cuộc sống có thể có nghĩa là có một cuộc tấn công của bệnh tâm thần, có thể có nghĩa là chết. Tuy nhiên, cô ấy nói rằng, nếu tôi chết và Richmond để lựa chọn giữa Mông Cổ và Đức, tôi chọn để chết.
Leonard nhìn cô ấy chắc mắt, tears. Bởi vì anh được biết rằng một số người trong thế giới này, mặc dù bạn yêu họ như vậy, ngay cả khi bạn sẵn sàng trả cho họ tất cả các bạn, nhưng bạn sẽ được doomed để không thể giữ lại chúng.
Một người như vậy, nó sẽ có một kinh hai cảm giác cô đơn và trống vắng. Đây là một con người thiên nhiên, có thể nhiều hơn hoặc ít hơn cho mỗi người, sẽ có một số. Một số người chỉ cần không muốn phải đối mặt, và sự lựa chọn của một ẩn secular trong cuộc sống của các cảm xúc và chỉ cần thực hiện riêng của họ lên paralysis. Đây là trình xem xét của housewife Laura "Mrs Dalloway" ngày trước khi đi. Mặc dù bộ phim đã không mô tả của cô này là những gì trong một ngày. Nhưng chúng tôi có lý do để tin rằng cô ấy có thể có tất cả các Housewives và như thế, để có gia đình nhỏ của mình hài lòng với nó.
Chồng của cô ấy là một người đàn ông tốt. Con trai của cô ấy cũng rất cute, well-off gia đình, cuộc sống tốt đẹp. Điều này là không tốt cho cô ấy, trong cuối những gì là điểm? Trong đọc cuốn sách này, có thể không bao giờ thoát ra khỏi vấn đề này. Secular cuộc sống với một ít để tê linh hồn của sự nhạy cảm riêng của mình. Tuy nhiên, trong Thiên Chúa này, cô cuối cùng cô nhận được tình yêu họ có thể không cho phép cô ở lại, cô ấy không thuộc về đời này. Mặc dù cô ấy đã được các nỗ lực để có một vợ, bà mẹ tốt, nhưng bà không phải là bản chất của sự vật. Cô đã được như vậy rất đau khổ, hoặc thậm chí hy vọng sẽ thoát khỏi tử vong.
Trong mắt của một số người không hiểu một cách đơn giản, như lý do tại sao một số người có một căn nhà chồng, con trai, xe hơi, với hoặc không biết đủ, sau khi tất cả mọi người. Mà nó là những không sống? Là cuộc sống là một feather ở một nơi? Ai không như thế này trước khi?
Virginie Renard của Antonia, chúng tôi có một nghĩa vụ phải ăn gạo, bạn có một nghĩa vụ để duy trì Sober.
Antonia vij nói là "chỉ cho tôi, tôi chỉ muốn những gì tôi biết hay nhất, đây là sự lựa chọn của tôi, như là một sự lựa chọn của người dân."
Chưa bao giờ cái chết không có lý do nào để ở tất cả các, chỉ có cái chết của không chỉ là sự hiểu biết. Đôi khi bạn nhìn vào thực chất của đời sống, một trống vắng mà sẽ mang bí mật xung quanh với bóng tối của cái chết của tập tin. Trong thực tế, các trái tim của một số người là phải hiểu rõ điểm này, do đó họ chọn không nhìn, mà họ lựa chọn để thoát. Ngày nay, Laura đã không kết thúc cuộc sống của họ, nhưng cô thực hiện các quyết định để lựa chọn một cách khác ra khỏi cuộc sống riêng của mình, không phải là một cách hiểu hoàn toàn. Cô đã bỏ chồng và trẻ em. Đây là khái niệm về secularism, đây là một bà mẹ có thể làm được hầu hết các đổ lỗi gì. Antonia vij, tuy nhiên, như cô ấy cũng là dũng cảm đối mặt với bản chất thiên nhiên. Dũng cảm cũng phải đối mặt trong những năm tới của mình để kiên nhân lương tâm condemned.
Selfish irresponsible hoặc là cả hai. Đôi khi, chúng ta phải thừa rằng một người như cô ấy để sống. "Không ai sẽ tha thứ cho tôi. Ngoài ra với cái chết." Cuối cùng cô ấy đã đi xem trong phim đã được phát của Streep có thể đã nói Clarissa. "Nhưng tôi đã chọn để sống sót."
Streep mặt tôi thấy một thay đổi khác biệt tế nhị về điều đó. Laura của remark, trong thực tế, tôi cũng đã được di chuyển. Trước đó trong ngày, Clarissa cũng heroines hai của chúng tôi và ngược lại, thì Virginia Woolf cô đã được gần Leonard, cô ấy đã được khoảng Laura của chồng và con trai. Cô là một Cage của những người khác, mà còn của chính họ Lồng. Trai của cô ấy để chăm sóc của mình trước, Richard đã không được quá nhiều vì tình yêu, cũng có thể nói rằng đó là vì ông là một mediocre parasites. Và cô ấy không phải là parasitic khác. Đó là ước mơ của mình. Bởi vì Richard là một người tài năng. Vì vậy, cô ấy nói với cô con gái, và Richardson cùng nhau chỉ khi chúng tôi đến để cảm thấy rằng họ có thực sự sống. Các căn rằng cô ấy cũng nhìn thấy cô ấy giận mắt. Bởi vì mắt của ông rõ ràng để các em thực sự là ý thức của riêng mình là một mediocrity, sống cuộc sống mediocre. Nó cho phép của mình, ngay cả cựu trai Richard đi vào khóc hysterically.
Richard hiểu tất cả, tuy nhiên, anh ta còn sống để trả nợ của mình. Vì vậy, ông hỏi cô ấy "Mrs Dalloway", "Nếu tôi chết, bạn sẽ không cảm thấy tức giận."
Tất nhiên là cô ấy giận. Cô cảm thấy họ phải sống với nhau cho mỗi khác. Cô này gọi là相依为命. Một số người căn cứ vào từng Lồng với những người khác để chứng minh sự tồn tại của riêng của mình. Mặc dù cuộc sống của riêng mình trên vulgar tức giận, nhưng cô ấy đã rất obedient.
Tuy nhiên, Richard nói, "Bà Dalloway. Bạn có để cho tôi đi và đi riêng của bạn." Cuối cùng, anh ở phía trước cửa sổ của mình, leaped để cuối cùng là làm những gì chúng tôi muốn làm của riêng mình, đã được thoát. Có lẽ trên thế giới để sinh sống rất dài để cho anh được impatient. Nhưng đôi khi, ngay cả sự lựa chọn của cái chết như vậy sẽ không được miễn phí. Ông đã sống mười năm đối với cô ấy.
"Tại sao mọi người phải chết?" Virginie Renard hỏi Antonia
"Để Ngược" Antonia vij cho biết: "Để sống cherish vào cuộc sống nhiều hơn nữa."
"Vì vậy, những người đã chết?" Leonard hỏi.
"Poet" Antonia vij cho biết, "những người có bến cảng ước mơ của người dân."
Clarissa đã không hiểu được, tuy nhiên, cô ấy đã không được tức giận từ bảng, cô ấy chỉ muốn mở một hiển thị cho anh ta mà thôi. Cô đã làm tất cả những điều nhỏ và gây phiền nhiễu, nhưng không cảm thấy có hạnh phúc, không phải để được hiểu rõ. Cho tới khi nhô lên của Laura.
Chúng tôi sẽ ngạc nhiên khi thấy rằng Richard là con trai của Laura, rằng trong ngày, Laura có melancholy ít boy. Richard không thể tha thứ mẹ sẽ bỏ họ. Vì vậy ông, trong cuốn tiểu thuyết của mình để cô ấy để sắp xếp một chết hết. Tuy nhiên, vào thời điểm cuối cùng của mình, khi ông quyết định cuối cùng rời khỏi lồng vào lúc này. Ông đã được đặt trên đầu gối của cô hình ảnh, anh dường như ngụ ý rằng chúng tôi có thể hiểu được cuối cùng của mình.
"Nếu tôi nói rằng tôi rất tiếc nó, sau đó tôi sẽ dễ dàng một số, tốt đẹp hơn." Clarissa Laura nói về "Nhưng những gì là điểm chung của rất tiếc không? Khi bạn không có sự lựa chọn."
Các nhô lên của Laura, Clarissa cuối cùng thực sự hiểu sự lựa chọn của Richard. Đôi khi mặt thật tự cũng đòi hỏi phải can. Vij như Antonia nói, "để thoát ra khỏi đời sống và không có trong trao đổi cho yên tâm." Richard và Laura là tinh túy giống như Virginia Woolf và người dân. Và Clarissa, và họ là hoàn toàn khác nhau. Laura Clarissa để may mắn là một phụ nữ, vì con được sinh ra vào một hội nhập với thế giới linh hồn. Cô có thể thưởng thức trên thế giới để mang lại cho họ cái gì. Motherly tình yêu của cô ấy là một dạng của thiên nhiên, đó cũng là một-một con người. Mặc dù cô ấy luôn luôn là unaware của riêng mình.
Khi ngày cuối cùng của ngày, Clarissa từ bước đi cuối cùng của cô lồng ra. Bắt đầu trở nên bình tĩnh, đôi khi bạn cần phải biết làm thế nào để buông bỏ, bạn thắng một số, và bạn doomed để không thể giữ lại mọi người, cái chết chỉ là một cách để lại, nếu họ chọn, bạn có thể phải đối mặt. Bất cứ ai không có quyền tự trách những người khác hoặc hướng dẫn của cuộc sống. Chúng ta cần phải đối mặt với cuộc sống riêng của họ, họ thật sự tự bên trong, không có vấn đề như thế nào trong quá trình tìm hiểu những đau khổ, ngay cả cái chết của chết-cuối cùng, chúng tôi tìm thấy bản thân họ không có vấn đề gì loại của người dân. Chúng tôi không thể thoát.
"Thưa quý Leonard, nó là cần thiết đối mặt với cuộc sống, chỉ phải đối mặt cuộc sống sẽ không bao giờ hiểu được đúng ý nghĩa của nó, sẽ không bao giờ hiểu được bản chất của tình yêu nó, và sau đó bỏ nó." -

50块钱一张票,从这个星期的开始,我就在安排各路神仙在周五的晚上一起去看《南京!南京!》,我和旭哥,高崎在华南完成观影,让廖晓雯带着她的子弟兵在西北的“破烂影城”看,我们小希呢,就直接在上海看,但是我不能让他一个人出去,无论如何得拽个人,最后他拽了个相当叛逆的女人一起去接受教育。
11点十分,看完整部片子,我们出了电影院,都不说话了。
确实太压抑了。情绪完全不能自我掌控。
回家第一件事就是联系他们,问他们的感受。
高崎不说话,说不好受,太难受,最后说,受不了。
晓雯哭了。
我和小希眼睛湿润就不说了,关键我俩后来是整夜没睡,满脑子电影。
所以现在想想,我觉得那些演员确实很了不起,我们这些看的人都这样了,何况他们拍了四年,没看的时候,很难理解在一场场的宣传中,高圆圆为什么可以木讷成那个样子,那个中泉英雄怎么一场场的崩溃…看完之后也许都可以明白。
回来看了影片,依然有许多傻逼在那儿自以为是。
有的说美化了日军,或者说帮日本人说话的软骨头,我只是不知道接受现代文明教育,和高等教育的孩子,为什么认不清自己,认不清人性还敢写影评,我觉得整个片子从头到尾最让我感动的就是这点了,这点要一个中国导演去做到很难很难,这种普世价值观去陈述一段自我民族悲痛的历史,第一需要的是胆识,第二要有迎接争议的心理准备,我搞不清为什么很多中国人希望看到的是血腥与杀戮,野蛮与原始并存的日本人,我觉得陆川最高明,最隐忍,最具傲骨的手法就是这点:我们70年前仅仅输给一群野兽,一群小丑,那才是耻辱,我们是输在一个经过明治维新,工业革命,欧风美雨灌顶加持的一个强大的国家,这是我们看完这个影片必须承认的一点。中国导演都第六代了,拍的南京题材的片子除了控诉还是控诉,这种电影首先就把中国人放在一个弱者和无辜的角度上,从来看不到真正的思考:为什么我们给人家杀成这样?从来没有过。
“我们依然活着,因为我们一直在抵抗。”这是一幅《南京!南京!》海报中的一句话,也是影片的主题。之前的影片从没有渲染这样的色彩,从头到尾,不管是陆建雄带着国民分队殊死抵抗,还是妓女小江以及另外一百多个女孩以慰安妇的身份换取片刻安全和少量事物,这都是彰显抵抗和生存的概念。一个5000多年文明的国度,破败的六朝古都,这种文化沉淀下的民族才能在昏暗,黑白颠倒的世界里仍然散发着韧性与长盛。
日军的残暴不用导演过多胶片去刻画我们也知道,这场人神共愤的杀戮里,导演依然有着耐心和沉静去完成中国人面孔的刻画,陆建雄,姜老师,小江,唐先生,勇敢,机智,脆弱,投机,最后都带着“中国人”的标签,去高尚的迎接死亡,卑鄙是卑鄙者的通行证,高尚是高尚者的墓志铭。而正是这点,不管你是底层的,高层的,曾经丑陋的,曾经骄傲的,人都是有尊严的,而这点在当代中国依然受用,因为精英理论纵横四海的年代,很多人又再次遗忘了这点。
“我们不能封闭在民族悲情里,我希望借一部电影去恢复中国人的这种存在和救赎。中华民族是一路坎坷的民族,我们最终还是要自我拯救。”陆川这样说。
影片有很多镜头让不得不强忍泪水,第一场就是大批中国人被推到江边,突然有人在临死前高喊“中国万岁”,紧接着是一片“中国万岁”,“中国不会亡”的声音,那一刻在场的人无所不动容。
第二个就是姜老师哭着对大家说,日军要100多个女性作为慰安妇去,这样就可以换取食物,和让孩子们过冬的煤,妓女小江面无表情的举起手,说“我去”,然后一双双手举起来,有的手丰腴,有的手枯槁,最后都拉在一起缓缓走向地狱,回眸一看,满脸泪水,却又带着一丝若隐若现的微笑。我不知道这一段男性朋友是不是能有切身的感受,起码作为一个女人,这一段对我来说相当震撼。
第三个就是在南京的土地上,那场声势浩大的击鼓祭祀,看到那里真是浑身起鸡皮疙瘩,我一直认为法西斯是世界上最大,也是影响最深的邪教组织,而那场击鼓几乎可以完全表现出来,网上看了几个孩子乱骂说那个场面拍的时间太久没意思,搞不懂导演干嘛,我觉得这帮孩子应该报名个夜校再充个电丰富一下自己先。法西斯最恐怖的一点就是精神控制,尤其在武士道文化及其根深蒂固的日本,那十分钟的镜头,在南京的土地上,祭祀怪异的日军,你真的很难分清这是人还是鬼。
还有一个很不错的情节就是姜老师和日军角川的两次互动,一次是扫荡的时候,角川问姜老师是不是教会学校的老师,那个十字架是不是她的,能不能送给他?姜老师点头,角川很有礼貌的说了一句谢谢,也许这是两人内心最初的一次撞击,导致最后姜老师即将被凌辱的那一刻,求救的是他,“shoot me”一句简单的英文,一声枪响,角川结束了姜老师的生命,让她带着最后的尊严死去,这个情节设置尤为动人,两人始终用英文交谈,很简单,但是最后,跨越了敌我国界,那是两个知识分子最后的惺惺相惜,相知和敬重。
我觉得全片最出彩的演员就是中泉英雄演的日军和那个小豆子,看新闻说中泉现在一家人都在日本强大的舆论压力之下,但是这家伙确实纯爷们儿,说拍了南京不后悔,更不怕影响今后的演艺事业,其实帮他算算,这句话一出,中国粉丝猛增,咱一个省的人就盖他们一国的人,所以到底谁划算啊。
小豆子实在演的太好,一个孩子能把心理戏飙的如此足,刘烨的光都被他沾完了。
最后的情节是角川自杀在一片春意盎然的野花丛里,一声枪响,小豆子和老叔两人相互看看枪眼是不是在对方身上,结果相互庆幸,大笑,吹着蒲公英奔跑。
一切美好生生不息。
-

After thousands of years of citilization,they still haven't learned to love
——《Vicky Cristina Barcelona》
我不得不说,Woody Allen就跟是我亲爷爷似的,在我这段人生小非典期间,搞了这部电影出来。
看完后,我觉得汗毛倒竖。
影片第一个爆点是,JoAn带着Vicky去自己家,看到自己的父亲,JoAn说父亲一辈子只说西班牙语,也永远只忠于母语的美感。另一个是Vicky询问JoAn他父亲为神马不出版自己所作的诗集时,Antonio说到:“因为他憎恨世界,那是他的报复方式。创造美丽的作品,却不公开……”
Vicky接着问:“他为何如此憎恨人类呢。”
JoAn回答到:“因为数千年文明之后,人类仍然没有学会如何去爱。”伍迪老头子,我血液回流了……
Vicky,是我自己认识到的自己。
都是理性主义的女性代言人,强调爱与性并存,穿梭在图书馆写论文,理性踏实,她表现出任何一个女人现世的一面,她永远知道自己想要什么,必须放弃什么,不会因为一时冲动离开多金、帅气、给她承诺并且爱她的未婚夫。但真的出现一个温柔乡时,自己往往沦陷的不知所云了,这不是理性女人所应该的。但是只要是女人,恐怕都逃不过温柔的陷阱吧,哪怕你知道那是陷阱,你也会跳下去瞅瞅,激情一把,这只是任何女人所共同具备的对爱情的向往罢了。
Cristina,我的本我状态,也是我热爱的女人类型,感性而不矫情,总是在寻找那个自己不知道是什么的答案,但是她知道自己不要什么。
最终Cristina纠结在JOAN和他前妻María Elena的感情漩涡中。María Elena描述Cristina就是她和JoAn所缺少的那部分,那抹颜色。即使这样Cristina也沉迷于其中,甚至在画室与María Elena磨了磨豆腐~或者后来的3P。这都深深的体现出Cristina对性的态度,要的只是那份感觉罢了,是的,只是感觉。
María Elena说的对,这是一种疾病,她永远都不满足。Cristina体现了一个女人精神上的一面。
最后,Vicky带着受伤的手回到了丈夫身边,道格拉斯吻着妻子说:“我很爱你。”旁白里优雅的男声缓缓说:“道格从未发现真实的故事。”对上画面上小心翼翼捧着妻子的脸轻吻的道格,感觉却是无尽的讽刺,然,他也是最幸福的,过着自己的日子,守着自己的妻子。稳步的事业,温馨的家庭,所有的一切,在旁人眼里,就是幸福。
Cristina离开了安东尼奥,她依旧像个孩子一样大吵大闹。
两个人混合在一起,才是一个真正的女人。所以理智的JoAn当时就邀请两人玩3p。
男人的外在,更cristina,女人的外在,更vicky。
女人的内心,更cristina。男人的内心,更vicky。如果我是Vicky,我会爱Cristina,因为我忠于我的灵魂,我会迷上JoAn,因为我们的灵魂晕成一滩。
就好比有人说的很好:
如果有人,挑出我从来没有穿过的风格的奇怪裙子,说,觉得一定跟你很配。
如果有人,在我狂笑不止的时候,轻轻地安慰我不要悲伤。
如果有人,能看出我仰望星空时,渴望投入宇宙的深情。
如果有人,能发现我平和性格背后,凭着好奇,冒险跃入激流的不屈和不安分。
如果有这样一个人。
当然有,起码我有。
………………………………………………………………………………………………
不同的是,我比较低劣,我有过好感或者心动的是一个如此廉价的人,这就是电影之外的东西——人生。
而电影追不上的是——真爱永远那么平静,镜头难以捕捉。
-
[本日志已设置加密]
-
[本日志已设置加密]

